Tom thương mến, hôm nay con tròn 12 tuổi, hoàn thành một chu kỳ đầu tiên. Con là một cậu bé ngoan, chu đáo, rất tháo vát, biết tự học và rất giỏi. Và nếu có một kỳ vọng nào thêm với con, thì Ba mong con là đứa trẻ biết trau dồi năng lực hạnh phúc, sống nhẹ nhàng, dễ tha thứ cho mình và cho người. Bởi vì Tom ạ, “trong mỗi chúng ta đều có một đứa trẻ bị tổn thương”.
Lắng nghe em bé
Có những người phải mang trong mình đứa trẻ đó từ khi mới chào đời. Có người lờ nó đi, có người sẽ vô tình kích động nó, nhưng chỉ có một cách để con có thể sống hạnh phúc là biết quay về nhận dạng, lắng nghe và hòa giải với em bé đó. Đây không phải là điều con sẽ biết từ bây giờ, nên Ba Mẹ luôn cố gắng để Anh Em con có nhiều cơ hội sống hạnh phúc nhất, vui vẻ và yêu thương với nhiều năng lượng tích cực.
Nhưng Ba Mẹ không dám chắc là Ba Mẹ có thể làm điều đó tốt không vì Ba Mẹ cũng chưa phải là những người tỉnh thức. Ba cũng đầy thương tổn và lo toan nên đôi khi chính Ba cũng mang đến cho con những tập khí oán giận, chê trách. Vậy nên, cuộc sống, xã hội, các mối quan hệ và căn nguyên của con tương tác, là độc nhất trong hành trình của con. Và nếu có lúc nào, con thấy giận dữ, thất vọng, tổn thương, hãy biết rằng bên trong con cũng có một em bé như vậy đó đang lên tiếng. Hãy quay về lắng nghe, chăm sóc và ôm ấp em bé bên trong mình nhé. Hãy hoà giải và chữa lành cho chính nó và chính mình, không phải là ai khác.
Con hãy sống an vui, cũng là giúp Ba, Mẹ rất nhiều. Chúc mừng sinh nhật, con trai. 06.01
Chữ lành đứa trẻ bên trong
“Mẹ của chúng ta có thể đã đau khổ suốt cả cuộc đời mình. Bố của chúng ta có thể cũng đã đau khổ. Có lẽ bố mẹ không thể chăm sóc đứa trẻ thương tổn bên trong họ. Vì vậy khi ta ôm lấy đứa trẻ thương tổn bên trong mình, ta đang ôm lấy tất cả những đứa trẻ thương tổn của các thế hệ trước. Việc thực hành này không phải là việc thực hành cho mình ta, mà cho vô số thế hệ tổ tiên và hậu bối.”
(cre: Chữa lành đứa trẻ bên trong | Health Coach Nam Phương dịch từ mindful.org. Adapted from Reconciliation: Healing The Inner Child (2010) by Thich Nhat Hanh)