Anh “dẹo”

Mỗi đứa trẻ là một cái cây, và sẽ có một tâm hồn khác nhau. Chỉ có tình thương sẽ dẫn đường và tình thương vô điều kiện sẽ giúp những cá tính và trí tuệ đâm chồi tự nhiên.

Trước khi Anh “dẹo” ra đời, Mẹ Anh luôn lo lắng không biết sẽ yêu thương Anh thế nào, rồi sẽ chia sẻ tình tương của Anh của “dẹo” ra sao. Thế rồi Ba Mẹ luôn cố gắng chăm sóc Anh chu đáo, cơ mà cũng thấy thiếu hụt đâu đó. Rồi nhiều khi lo lắng khi Anh bẳng tính, hay giận dỗi, đóng cửa rầm rầm, tự lấy tay đánh vào trán mình. Ba dặn Mẹ, cứ bình tĩnh, lúc nào Anh dẹo giận, hãy ôm anh vào lòng và nói “Ba/Mẹ thương con rất nhiều”. Rồi Ba, Mẹ cũng vận động Anh Tom đừng tranh giành nhiều với em, hãy giúp Ba Mẹ dạy dỗ, thương yêu để em đằm tính. Rồi Anh dẹo cũng tình cảm lắm, hôm rồi Anh thủ thỉ “Con yêu Mẹ nhất, con sẽ không lấy vợ để ở mãi với Mẹ”.

Ở trường mầm non, Anh không ngồi ngay ngắn chỉnh chu. Cô giáo thương gọi Anh là “bột”, lúc nào dẹo khóc, chướng thì là “bột nhão”. Nếu cô giáo bày bài thơ, thì Anh đi vòng vòng, không để ý. Cuối ngày lại đọc vanh vách. Ngày nào Mẹ cũng theo dõi, rồi Ba nói đùa “hôm nay Ba xem ca-me-la Ba thấy…”. Rồi dẹo học nhảy rất tốt, Thầy rất thích mà không chắc lúc biểu diễn dẹo có làm đúng kịch bản không. Mẹ lại lo sang năm là vào lớp Một rồi, em có nghiêm túc sẵn sàng đi học không đây. Thế rồi tuần trước em dẹo bảo thích đi học chữ, thích học toán…thì Mẹ đi tìm Cô và đăng ký. Dẹo giờ nghiêm túc lắm, sáng dậy sớm chuẩn bị, lo lắng cho ngày học đầu tiên, rồi vào lớp nghiêm túc. Cô cho 2 con 100 điểm, về nhà lúc 9 giờ đêm, dẹo đòi ngồi học viết tiếp. Thế mà vào giường là ngủ luôn không kịp uống sửa.

Rồi Anh dẹo cũng nghiêm túc, cũng vui, cũng yêu thương… không biết Anh sẽ lớn lên thế nào, nhưng Anh chứng minh rằng không có công thức lập trình cho tình cảm, trí tuệ, thái độ. Mỗi đứa trẻ là một cái cây, và sẽ có một tâm hồn khác nhau. Chỉ có tình thương sẽ dẫn đường và tình thương vô điều kiện sẽ giúp những cá tính và trí tuệ đâm chồi tự nhiên.

Ngày đầu tiên Tim đi học chữ

Đánh dấu cột mốc Anh dẹo quyết tâm đi tìm chữ nghĩa. Sài Gòn 21/1/2021

Làm cho nó sạch đẹp

Trẻ con nên học giúp các công việc phù hợp để qua đó học thêm kỹ năng, nỗ lực đến cùng và thái độ, giải quyết vấn đề. Lớn lên, các con sẽ là người hành động, nói được làm được.

Đối với Tom, Tim, để cho 2 bạn có ý thức giữ gìn nhà sạch sẽ, không viết vẽ bậy lên tường thì tốt nhất là để 2 bạn tham gia làm cho nó sạch đẹp.

Tom Tim xem đấy là niềm vui lớn cuối tuần. Tom chuẩn bị bước qua tuổi thứ 8, hãnh diện đi chọn sơn, mua lăn…là thợ chính trong nhà.

Bắt đầu từ phần dễ
Phần này hai đứa làm bẩn nhiều nhất
Ngắm thành quả cuối ngày

Trẻ con nên học giúp các công việc phù hợp để qua đó học thêm kỹ năng, nỗ lực đến cùng và thái độ, giải quyết vấn đề. Lớn lên, các con sẽ là người hành động, nói được làm được.

Sài Gòn, sơn nhà mừng sinh nhật Tom và đón Tết 5/1/2020

Nghỉ lấy sức

Tự lo cho mình

“Mẹ, con giỏi nhất đấy con vừa mới nấu cơm đấy con tự nấu cơm đấy một mình con”

Tối chủ nhật, cả nhà xem 1 bộ phim, một bà Mẹ phải vất vả nuôi đứa con thiểu năng đến 35 tuổi. Lúc biết mình bị bệnh, và không còn sống lâu nữa, Bà lập kế hoạch sẽ dạy con chủ động, tự chăm sóc mình, sinh hoạt hàng ngày. Bộ phim dài và nhiều chi tiết, Ba Tom gật gà gật gù, đâu đó Mẹ Tom khóc thút thít, còn Tom thì ngồi thẳng người xem đoạn về sau. Tom bảo: “phim hay ghê Ba, mai nhà mình xem lại nghe”. Thì ra, cậu đang học một điều gì đó.

Hôm sau tiễn Mẹ ra sân bay, trên đường về nhà, Tom bảo Tối nay con lo cơm tối, Ba chỉ việc nói đúng hoặc sai, và cho em Tim ăn, còn lại con sắp xếp”. Thế là về đến nhà Tom tự vo gạo, bắc cơm, hỏi Ba nước đã đủ chưa. Tự lấy canh, hâm lò vi sóng, tự vặn nhỏ lửa hâm nồi cá kho Mẹ chuẩn bị…rồi Tom dọn cơm cho 2 cha con.

Tom nhắn tin “Mẹ, con giỏi nhất đấy con vừa mới nấu cơm đấy con tự nấu cơm đấy một mình con”.

Hôm nay facebook nhắc lại 7 năm trước, Tom nhỏ bé hành trình đến thành Đế Thiên, Đế Thích. Giờ con tự lo cho mình và cho mọi người được rồi, Mẹ cứ yên tâm.

Tom đến Angkor Wat lúc bảy tháng tuổi

Tom, mùa Vu Lan 2019.

Chiến thắng không đồng nghĩa thành công

Đối với Ba Mẹ, Tom đã vượt qua chính mình rất nhiều. Con không cần luôn là nhà vô địch, con chỉ cần yêu thích việc mình làm và yêu thích những nỗ lực xứng đáng.

Một hành trình đẹp đã dừng lại, hôm nay Tigers FC Nguyễn Văn Bá (Thủ Đức 2) đã dừng lại ở tứ kết khi derby với người láng giềng TH Phước Bình với sự bổ sung 8 cầu thủ năng khiếu của toàn thành phố Thủ Đức.

Các con chúc mừng đội bạn đã vào vòng trong, cũng là đại diện của TP Thủ Đức có mặt ở bán kết. Các con buồn, khóc, nhưng có quyền ngẩng cao đầu bởi mình không chỉ đối đầu với một trường, mà với đội năng khiếu của toàn quận, tập hợp các cầu thủ hay nhất của các trường khác.

Thầy của các con đã chọn từ chối sự bổ sung, vì đối với Thầy cơ hội cho các con được chơi bóng, được trải nghiệm và học hỏi, được biết mùi thất bại quan trọng hơn nhiều. NVB là đội duy nhất trong giải không có sự bổ sung cầu thủ năng khiếu của trường khác. 12 cầu thủ đều có cơ hội được thi đấu.

Các con bắt đầu mùa giải TP.HCM với sự e ngại, nhưng rốt cuộc đã dành 3 chiến thắng và hòa đội mạnh nhất, để xếp vị trí đầu bảng. Đó là thành tích đáng nể. Nên với Thầy Cô, các Phụ Huynh, đó là một hành trình đẹp và chúng ta đã lựa chọn như vậy để thành công.

Đối với Ba Mẹ, Tom đã vượt qua chính mình rất nhiều. Con không cần luôn là nhà vô địch, con chỉ cần yêu thích việc mình làm và yêu thích những nỗ lực xứng đáng.

Một năm cuối cấp đầy kỷ niệm Tom nhỉ. Hãy cứ vui chơi, hồn nhiên.

11/11/2022 Giải vô địch bóng đá Thành Phố Hồ Chí Minh, cấp tiểu học

Chung một nỗi vui

Cả nhà mình có một buổi sáng vui để đánh dấu 12 năm ngày Ba Mẹ quyết định về chung nhà. Và team B&3T hứa sẽ cùng nhau đi những ngày mưa, nắng như thế nhỉ.

“Khi hai ta chung một đường, ta vui chung một nỗi vui

Nước mắt rơi một dòng, sống chung nhau một đời”

Sau cơn mưa, sáng nay trời xanh mát, nắng tròn đầy ấm áp. Mình ngồi đó nhìn Tom, lòng đầy biết ơn. Khác hẳn một năm trước, mỗi ngày Tom và Tim chỉ quanh quẩn trong mấy mét vuông, để đá bóng, để nhảy, để tiêu hao năng lượng. Ba Mẹ cố gắng điều hòa tất cả những sự bức bí, để con có năng lượng bình an nhất.

Hôm nay đây, con được vai kề vai, mắt cười mắt với bạn bè, giữa sân bóng. Con mong chờ trận giao hữu hôm nay như mong chờ world cup, nên cả nhà cũng vui lây. Rồi em Tim và Mẹ Tú đến, không quên mang theo găng tay cho Anh Tom và café cho Ba. Tom nhận quà liên hoan sau trận đấu, nhưng giữ nguyên gà rán, snack, chanh muối đem về cùng em tiệc tùng.

Cả nhà mình có một buổi sáng vui để đánh dấu 12 năm ngày Ba Mẹ quyết định về chung nhà. Và team B&3T hứa sẽ cùng nhau đi những ngày mưa, nắng như thế nhỉ. Sẽ luôn học sống với hạnh phúc tự thân “Happiness comes from within”, và hiểu rằng hạnh phúc là con đường “Happiness is the way”.

Ɗẫu gian khó dẫu mưa gió ta cùng đón ngàу mai
Ta thường nghe sau cơn mưa là trời sẽ nắng lại
Như lời hứa anh đã nói ngaу từ phút giâу đầu
Ϲhúng ta đã về chung một nhà”

bài hát “Một nhà”

12 năm, 29.5.2022

Thích và cần

Tom à, con nhìn và nghĩ đi. Như cái cây trầu bà trong góc tường, chỉ có chút nước và không khí, vẫn vui vẻ mang cho đời chút xanh. Có nhiều việc con có thể làm cho mình, cho đời, mà không phải cần có nhiều tiền, nhưng con phải tìm thấy mục đích trong đó, đó là điều khó cần học cả đời.

Mỗi sáng chở Tom đi học, Tom thường hay hỏi kiểu “Ba, Ba có thích bay hạng Thương Gia không?”

Ba trả lời “Có và Không?” “Sao vậy?”

“Ba thích bay hạng thương gia chứ, Ba chưa bao giờ được trải nghiệm. Cái ghế to hơn, được ngồi phòng VIP, được phục vụ riêng,…nhưng mà!”. “Nhưng sao Ba?”

“Nhưng tại sao Ba phải trả tiền cho hạng thương gia khi Ba có thể trả thấp hơn và vẫn đi được đến nơi. Nhiều người khác không biết máy bay là gì, con không thấy ở Ấn Độ người ta còn leo lên nóc tàu hỏa và đánh liều mạng sống, hay công nhân vật vã mấy ngày về quê ăn Tết à. Còn tiền, mình còn để làm nhiều việc khác, giúp người khác, như…”

Và cứ ngày qua ngày, Tom cứ hỏi “Thích hay Không thích”. và mình trả lời “Có và Không?” thì nó chua thêm “à, vì Ba không có tiền, bởi vì…”

Rồi Tom bảo “Ba, đến sinh nhật con, con muốn Ba làm một chiếc Lamborghini mà con ngồi trong được?”

“Đồng ý, nếu từ đây đến sinh nhật con làm một điều tuyệt vời nhất mà con nghĩ chưa ai làm?”

“Khó quá, làm sao được, con không có tiền, không có cát xi măng làm sao xây to được?” Không được, con không có cái này, không có cái kia.

Mẹ nhấn mạnh “Con không hiểu hả Tom, Ba chỉ yêu cầu con làm một điều tuyệt vời nhất mà con nghĩ chưa ai làm mà. Ba có yêu cầu con làm cái gì đâu?”

Tom à, con nhìn và nghĩ đi. Như cái cây trầu bà trong góc tường, chỉ có chút nước và không khí, vẫn vui vẻ mang cho đời chút xanh. Có nhiều việc con có thể làm cho mình, cho đời, mà không phải cần có nhiều tiền, nhưng con phải tìm thấy mục đích trong đó, đó là điều khó cần học cả đời.

“Don’t educate your children to be rich. Educate them to be happy, so they know the value of things, not the price.”

unknown

Sài Gòn, 19/10/2019

Hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười

Hãy giữ tâm bồ đề vững chãi, tập những lời nói chân thành, để khi nhìn một chiếc lá rơi về trời, một mối quan hệ ra đi, ta an nhiên gởi gắm “Hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười, và đức tin ở con người”.

Tối qua Ba vừa đi làm về, Tom khoe “Ba ơi, mai bạn CC hẹn xuống chơi với con lúc 6g20 đó Ba, 6g20”.

Tom phấn khích cả đêm, sáng dậy sớm chạy qua hỏi Ba “Ba ơi, 6g mấy rồi”. “6 giờ con”. Thế là nó tranh thủ rửa mặt, vệ sinh, mặc áo quần đẹp ngồi chờ ở phòng khách. Chuyện lạ.

Đến 7g rưỡi, Ba thấy bạn CC vẫn chưa đến, mới hỏi Tom. Tom có vẻ thất vọng nhưng nói quả quyết rằng “chắc bạn ngủ chưa dậy đó Ba, chứ bạn sẽ không quên mô”. Mẹ hiểu ý, hỏi Tom có muốn lên nhà CC hỏi không? Tom vui vẻ đi lên rồi sau một lúc xô cửa chạy về hí hửng “Bạn ngủ quên Ba ơi, bạn nói 10g sẽ xuống”.

Thế rồi 9g, CC được Mẹ đưa xuống, Tom thật là vui, lấy cái bảng thông minh ra cho bạn vẽ, lấy xe điều khiển, cờ ra chơi với bạn, bạn chưa chơi xong trò này, Tom chuẩn bị trò khác. Có chút xoắn xít, quắn quít và tẻn tò bối rối.

Khi bạn không đến, Tom có một niềm tin chắc chắn “bạn ngủ chưa dậy chứ không quên”. Và để giải tỏa sự nghi ngờ, Tom chọn giải pháp “giao tiếp”, đến nhà CC và mời lại lần nữa.

Khi chúng ta lớn lên với nhiều mối quan hệ và sự kiện hơn, niềm tin vào con người dường như nhỏ lại, bị thách thức, chúng ta khó chấp nhận người khác với sự ngây thơ và rộng lượng như trẻ con. Sự thông cảm ít lại, và ngờ vực tăng thêm, và đôi khi chúng ta không chọn giải pháp đơn giản là “giao tiếp” để cởi bỏ những nghi ngờ đó. Những mối quan hệ ra đi, giận hờn, trách móc tiếp nối.

Chàng trai trong bài hát Last Christmas (Giáng sinh năm trước) đã từng trao trái tim nhầm cho một cô gái để rồi cứ mãi day dứt “once bitten, twice shy” (Chim phải đạn, sợ cành cong).

Niềm tin là động lực, bởi một mối quan hệ mà không có niềm tin thì cũng như chiếc xe hết xăng, sẽ chẳng đi đâu được (ảnh minh họa).

Niềm tin quan trọng đến mức nếu chúng ta không tin vào con người, cuộc sống sẽ trở thành bất khả”

Anton Chekhov

Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải luôn đặt niềm tin vào người khác, và chờ đợi người khác tin chúng ta. Chúng ta cần một niềm tin chủ động, vững chải vào chính mình. Chúng ta phải là “một con chim đậu trên cành cây mà không sợ cành cây gãy, vì nó tin vào đôi cánh của mình”. Phải “tự giác” rồi mới “giác tha”.

Hãy giữ tâm bồ đề vững chãi, tập những lời nói chân thành, để khi nhìn một chiếc lá rơi về trời, một mối quan hệ ra đi, ta an nhiên gởi gắm “Hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười, và đức tin ở con người”.

Saigon, 4/3/2017