Ở Phần 1, chúng tôi kể về hành trình từ Sài Gòn đến Huế, tham gia trải nghiệm công việc của Ba Mẹ và một vài cuộc dạo chơi ngắn “ăn cho đã”. Ở phần 2, sẽ là những chuyến đi chơi rất đã từ đèo cao đến biển rộng. Chúng tôi dành thời gian với đại gia đình nội ngoại và tổ chức nhiều sự kiện có ý nghĩa.
- Tom chọn Slow Travel như khuyến nghị phát triển du lịch Việt Nam (Video bài tập tiếp Anh ở trường)
Ngày 8: Cú drift rất mượt và cuộc chạm trán kinh điển giữa các anh hùng rơm
Sáng nay chúng tôi dậy ở Ngoại. Tôi dậy khá trễ nên mẹ đã đi ra ngã 5 mua bánh mỳ pate, thịt xíu. Tôi ăn 1 ổ mỳ rồi xuống lầu chơi đá banh, kéo xe quanh xóm. Chơi chán chê rồi thì tôi lại vào phòng khách và đọc Doraemon. Thời gian cứ thế trôi. Rồi lại đến lúc ăn trưa. Chúng tôi ăn cơm trưa với Ngoại rồi đi ngủ. Tôi ngủ 1 giấc thật đã đến 3h30 chiều. Ông Ngoại lại kêu tôi đánh bài với ông. Thế là tôi cũng đánh, và cái kết là tôi lột sạch tiền của ông. Sau đó mẹ tôi lại chạy đi mua thịt heo quay và chúng tôi qua Nội nấu cơm chờ ông bà Nội đi chùa từ Đà Nẵng ra.
Sau đó ba rủ chúng tôi đi lấy thêm cây về trồng. Thế là chúng tôi đi đến Xuân Viên Tiểu Cung ở Kim Long lấy thêm cây. Về tròng xong thì trời cũng tối rồi. Mẹ tôi cũng đã làm xong cơm nhưng ông bà Nội chưa về tới nên chúng tôi vẫn ngồi chờ. Chúng tôi ăn cơm hơi trễ nhưng rất vui vì ai cũng đều đã đói rồi.

Ăn cơm xong chúng tôi nóng quá nên cu Tim rủ đi dạo bằng xe máy cho mát. Đi ngang công viên Thương Bạc thì chúng tôi thấy xe drift 3 bánh họ chơi rất nhiều nên tôi cũng đi. Tôi có khá nhiều kinh nghiệm nên chạy drift rất mượt. Chỉ có điều tôi đang chơi toàn gặp mấy thằng hãm chửi tục như: “đ* mẹ mày” “ Eei thằng đầu b*** đua không”. Tôi rất cay cú nên đã húc thẳng vào xe của nó. Nó đã dần sợ và không dám chọc tôi nữa! Tôi và cu Tim còn chạy đua drift nhưng đang gay cấn thì hết giờ. Chúng tôi về lại nhà Nội đi ngủ cũng khá trễ rồi. Chúng tôi đi ngủ liền khi về. Thêm 1 ngày ở Huế đã qua rồi. Vậy là chúng tôi đã ở đây được 6 ngày rồi. Thật là vui!

Ngày 9: Mừng Ngày Tiếp Nối của Ông Cậu
Sáng nay tôi thức dậy ở Nội và ăn bún bò O Bé ngay bên cạnh. Rồi sau đó nhà tôi đi uống cà phê với ông bà Nội ở quán Vườn Tùng. Bà Nội cũng uống cà phê muối giống tôi, ông Nội thì cà phê sữa còn ba mẹ tôi thì bạc xỉu với espresso đen. Uống café được 1 lúc thì ông bà phải về nhà nấu cơm trưa. Còn nhà chúng tôi thì đi mua đồ chuẩn bị cho sinh nhật ông cậu chiều nay. Chúng tôi đi vào thành tìm mua cho ông Nội con mèo bằng gốm nhưng không có. Thế là vào Nhật Lệ để mua vải trải bàn ăn. Chúng tôi chọn màu xanh lam. Chúng tôi chạy xe máy giữa cái nắng chói chang của thành phố Huế. Rồi chúng tôi vào siêu thị GO để mua phô mai, steak. Xong thì về nhà chuẩn bị cho bữa tiệc. Chúng tôi cũng ăn trưa sớm. Ba tôi chuẩn bị bàn ghế và setup chỉn chu. Còn 3 mẹ con tôi thì chuẩn bị thức ăn. Xiên que và bò kho. Xong thì trời cũng dần tối. Thế là chúng tôi liền chuẩn bị ngồi vào bàn.

Chúng tôi vào tiệc ngay sau đó. Ông cậu cũng rất vui và cảm ơn mọi người liên tục. Vậy là bữa tiệc đã qua đi nên chúng tôi đã cùng ăn bánh sinh nhật là 1 cái bánh tiramisu rất đẹp. Sau đó tôi còn bung lều ở ngoài vườn để ngủ. Vậy là lại 1 ngày nữa trôi qua. Chúng tôi thật sự vui lắm vì đã tạo được sinh nhật ý nghĩa cho ông Cậu.

Ngày 10: Tận hưởng “bể bơi” vô cực, nước mía ngọt lành và phố Bao Vinh lung linh
Hôm nay tôi dậy ở Nội. Hôm qua chúng ta đã làm rất nhiều việc nên cả nhà tôi đều rất mệt mà ngủ đến tận 9h sáng. Thế là chúng tôi ăn sáng món bò kho mà còn dư của ngày hôm qua. Mẹ nấu món bò kho này rất ngon, chỉ có bị hơi mặn mà thôi! Ăn xong thì chúng tôi pha café và uống tại nhà Nội. Xong thì tôi cùng làm vườn với ba. Việc của tôi vẫn là gieo cỏ đậu rồi chờ bác Tiến đầm đất. Còn ba tôi thì tiếp tục gieo cây ở bồn gạch. Rồi chúng tôi cùng tưới nước cho cây lá. Xong việc rồi, tôi vào bên trong nhà để xem Tsubasa 1 lát rồi lại ăn cơm trưa cùng cả nhà.
Xong thì tôi vào phòng nằm nghỉ 1 lúc. Mới đó mà cả tiếng đã qua rồi. Tôi thức dậy và chơi bóng chày tự chế với cu Tim sau đó thì mẹ quá nóng nên chúng tôi đã qua Ngoại cho mát. Vậy là chúng tôi qua Ngoại lúc 3h chiều. Sau đó 3 mẹ con tôi đi lấy xe đạp và đạp trên khu vực đường đi bộ sát bờ sông. Thế là chúng tôi cùng đạp qua cầu Tràng Tiền. Rồi tiếp đi đến Phu Văn Lâu thì chúng tôi bắt đầu nghỉ ngơi. Sau đó thì tiếp tục đến bến Me dừng lại tiếp. Ở đây mọi người tắm sông và chèo SUP rất nhiều. Chúng tôi dừng nghỉ khá lâu và quyết định đạp qua khỏi cầu Dã Viên rồi mới quay về. Nhưng khi mới đạp lên đến hết cầu Dã Viên thì ba gọi chúng tôi quay lại vì ba mới chạy lên bến Me bơi sông. Thế là chúng tôi quay đầu ngay. Nhưng không may là xe của tôi lại bị kẹt sên. Nên tôi phải dùng chân để đạp. Cuối cùng cũng tới.

Ba tôi còn mua cả 1 cái phao tròn rất to để bơi cho thích. Chúng tôi tắm 1 hồi lâu rồi thì mới lên xe về nhà Ngoại. Ba tôi bỏ cả 2 chiếc xe đạp vào cốp và chúng tôi về bằng ô tô. Còn mẹ đạp xe nhưng cũng rất nhanh là về nhà. Chúng tôi tắm rửa sạch sẽ rồi thì chúng tôi chở cả nhà đi ăn bún đậu Gia Di ở đường Nguyễn Huệ. Chúng tôi đều ăn được bún đậu rất ngon lành còn riêng ông thì mẹ phải gọi cho ông thêm lẩu riêu cua để ông ăn nuốt cho dễ. Ăn xong chúng tôi còn đi dạo dạo để tìm quán kem để ăn cho mát vì chúng tôi rất khát nước. Nhưng chạy đi chạy lại thì chúng tôi quyết định đi uống nước mía ở Lê Hồng Phong. Chúng tôi ăn cũng hút rột rột rồi nhưng ông kêu ra mà chưa uống hết được nửa ly. Thế là tôi và cu Tim phải căng bụng ra uống cho đỡ phí.
Rồi chúng tôi cho ông và bác Tuấn về trước còn nhà tôi và Ngoại thì đi về Bao Vinh dạo quanh cho Ngoại đi lại. Xong thì chúng tôi vào thành và quay về nhà Ngoại nghỉ ngơi còn ba về Nội. Hôm nay tôi rất thích thú khi được bơi sông lại sau gần 1 năm trời ròng rã. Tạm biệt!
Ngày 11: Du lịch sinh thái Cồn Tè và Rừng Ngập mặn Rú Chá
Hôm nay chúng tôi dậy ở Ngoại. Tôi dậy lúc 8h sáng để vệ sinh cá nhân rồi đi ăn sáng café với mọi người vì hôm nay nhà bác Thủy đã chạy từ sáng sớm để ra Huế. Thế là cả nhà Ngoại và 3 mẹ con tôi lên xe nhà bác Thủy để đi ăn sáng. Đi được 1 đoạn thì chúng tôi gọi ba ra. Chúng tôi ăn bún ở Nguyễn Du. Khoảng 10p sau thì ba ra. Chúng tôi ăn nấy đều ăn no rồi. Thế là ba và tôi đi quay xe đón mẹ và Tim. Nhưng ông Ngoại cứ khăng khăng muốn đi xe nhà tôi vì lên dễ. Thế là xe nhà tôi rất chật vì còn phải có thêm bác Tuấn đi xe tôi để đỡ ông nữa! Nhưng may là chúng tôi chỉ đi uống café ở gần nên không sao.
Chúng tôi đi uống café Vườn Tùng cho gần. Tìm mãi mới được 1 bàn lớn vì chúng tôi đi rất đông. Sau đó nước mọi người gọi cũng đã ra. Cu Tim đang uống nước thì vì với quá xa nên đã làm đổ ly nước và đổ hết ra bàn. Sau đó chúng tôi phải gọi thêm 1 ly cacao như vậy nữa! Ngay lúc đó thì không hiểu sao tôi lại đau bụng quằn quại và phải đi vệ sinh ngay lúc đó. Sau khi nhẹ bụng vừa đi ra chưa uống được nửa ly nước thì ông lại đòi về. Khiến cả tôi và cu Tim lại phải đập bụng ra uống hết ly.
Ba tôi chở mọi người về nhà còn nhà tôi và chị Candy đi thám thính ở Cồn Tè trước. Chúng tôi chạy đường quốc lộ 49 rồi lại rẻ vào quốc lộ 49B xong đi vào đường làng là tới quán dừng ăn trưa ở Cồn Tè. Chúng tôi chơi bài rồi muộn chiếc ghe của quán ăn chèo xung quanh đó chơi. Khoảng 30p sau thì bác Việt cũng chạy xe đưa mọi người xuống. Ngay lúc đó thì chúng tôi gọi đồ ăn đã đưa ra. Chúng tôi vừa ngồi vào bàn là ăn liền.

Ăn xong ông Ngoại rủ chúng tôi chơi đánh bài nhưng nói là chán vì không có tiền. Vậy là chúng tôi chơi bài cho vui không dùng tiền rồi khi về nhà chơi sau. Sau khi ăn chơi xong thì chúng tôi tính tiền và ra về. Chúng tôi đi đến Rú Chá ngay gần đó, là nơi mà tôi đã đến với ba mẹ khi cu Tim còn rất nhỏ. Đến khi tới nơi tôi mới nhận ra điều đó. Tôi rất vui vì chắc là đã khoảng 6 năm rồi tôi chưa quay lại Rú Chá. Ông Ngoại vì không đi được nên ba tôi đã khóa cửa ô tô, hạ hết kính xuống và cho ông ngồi trong. Ông còn đòi bật máy lạnh nhưng như thế rất nguy hiểm nên ba tôi không cho. Chúng tôi đi vào Rú Chá và chụp hình đủ thứ. Rồi trèo lên 1 cái đài quan sát để ngắm cảnh. Chúng tôi từ đó có thể nhìn thấy luôn cả tòa nhà Meliã Vinpearl rất to. Sau khi xuống thấp thì tôi lại bị đau bụng lại. Gần như nhịn không nổi nữa rồi! Nhưng may mắn là tôi đã hết rồi. Vừa nói xong thì tôi đã thấy ông Ngoại trèo ra khỏi xe để đi ị. Thấy thế thì mẹ tôi và bác Thủy chạy ra đỡ giúp, nhưng ông ngại và nhất quyết chỉ gọi mỗi bà thôi. Đến khi bà đến thì mọi việc lại ổn thỏa xong xuôi để chúng tôi về nhà.

Về đến nhà Ngoại là tôi bay vào nhà vệ sinh liền. Xong thì ra ngoài ngõ chơi kéo xe lắc. Ngay sau đó thì chúng tôi đi bơi sông. Chỉ có bà là phải ở nhà với ông. Chúng tôi ra bờ sông chân cầu Dã Viên thuê SUP chèo và bơi sông rất vui. Đến khi mọi người về nhà cũng là lúc trời tối.
Bà Ngoại đã gọi điện cho Donald Trung đặt bánh cuốn thịt heo về nhà ăn. Đến khi mọi người xuống bếp thì ai ai cũng đói và ăn rất khí thế. Vèo 1 cái nguyên 1 bàn thức ăn đã trống trơi. Ai nấy đều no căng rồi. Mẹ tôi còn đặt thạch café để mọi người ăn tráng miệng. Xong thì ba về Nội, còn bác Việt thì phải vào Đà Nẵng gấp để mai đi trực. Còn 3 chị em chúng tôi lên chơi bài với ông Ngoại. Thoáng cái đã đến 9h và ông cũng mệt, thế là chị em tôi rút. Chúng tôi nằm trên giường bà Ngoại còn mẹ con bác Thủy và bà Ngoại thì ngủ trong phòng máy.

Thế là hôm nay cuối cùng bác Thủy cũng ra chơi và cũng đưa được cả nhà Ngoại đi chơi nguyên ngày. Hôm nay tôi thấy rất khí thế khi cả nhà đi chơi lâu về mà còn rất sung sức và rất vui là ông Ngoại chịu đi ra ngoài chơi. Tạm biệt!
Ngày 12: Biết quan sát, lắng nghe và dám nói khi cần nói
Ngày hôm nay chúng tôi dậy khá sớm ở Ngoại. Khoảng 7h sáng là cả nhà đã dậy hết rồi. 3 mẹ con chúng tôi định dùng ô tô của nhà tôi để chở cả ông bà Ngoại đi nữa thì trời lại đổi gió. Rất âm u và nhiều gió lạnh. Thế là chúng tôi đổi ý. Không cho ông Ngoại đi được nên bà cũng phải ở nhà theo. Thế là chúng tôi xuống văn phòng lấy xe đạp đi ăn bún hến. Tôi đạp chiếc xe xanh chuối mới mua, bác Thủy và mẹ tôi đạp chiếc Strongman và chị Candy thì đạp chiếc Martin 107, à còn cu Tim thì đạp chiếc xe đạp gấp. Chúng tôi là nguyên giàn xe chạy dài trên đường. Chúng tôi đạp qua khỏi Đập Đá rồi vào Hàn Mặc Tử ăn bún hến. Chúng tôi ai cũng ăn đến 2 tô còn cu Tim chỉ ăn 1 tô. Phần ăn sáng chúng tôi chỉ thiệt hại mất 90k. Nhưng chúng tôi ăn rất no nê rồi!

Rồi chúng tôi tiếp tục trên đường Nguyễn Sinh Cung. Đi thêm khoảng 500m thì chúng tôi vào café Mai Uyển cho mát. Lúc này thì trời mưa to rầm rầm. Chúng tôi không đưa ông đi cùng là rất đúng vì ông sẽ bị cảm nếu dính nước mưa. Thế là chúng tôi bắt đầu gọi café. Tôi với cu Tim uống café muối, mẹ tôi uống bạc xỉu, bác Thủy uống espresso đen còn chị Candy uống nước chanh. Chúng tôi ngồi nói chuyện 1 lúc lâu thì cũng đến 11h30. Lúc này thì trời mưa cũng đã tạnh, nó chỉ còn vài gọt rất nhỏ mà thôi! Thế là chúng tôi quyết định tính tiền café và đạp xe về.
Thế là đạp vừa qua khỏi cầu Đập Đá thì chúng tôi đã rẽ ngay vào đường Nguyễn Công Trứ để mẹ tôi mua đồ về nấu cơm trưa. Thế là chúng tôi đợi ở đèn đỏ còn mẹ tôi thì vào chợ Cống mua sườn non về nướng. Xong thì chúng tôi tiếp tục. Đi đường Bà Triệu 1 đoạn rồi rẽ vô Nguyên Thái Học, ngay đoạn đó tôi thấy có 1 bãi đậu xe toàn là xe taxi Xanh SM. Trước kia tôi chưa từng thấy bãi đỗ này. Rồi thì cuối cùng chúng tôi về nhà lúc 12h kém. Cất xe đạp và lên phòng nghỉ ngơi. Chưa kịp làm gì thì ông Ngoại lại rủ chơi bài. Chúng tôi chơi hơn 30p. 12h30 thì bác Tuấn cũng về để ăn cơm trưa với chúng tôi. Chúng tôi ăn cơm rất ngon miệng. Riêng chị Candy không gặm sườn được vì niềng răng nên bác Thủy phải lựa miếng mềm và cắt nhỏ cho chị. Ăn cơm xong thì chúng tôi lăn ra ngủ. Tôi và cu Tim ngủ dưới phòng khách cho mát còn mẹ vẫn làm việc.

Chúng tôi ngủ 1 lèo đến hẳn 3h30. Lúc này trời vẫn đang mát mẻ. Thế là bác Thủy lại rủ mẹ con tôi đi đạp xe tiếp. Chúng tôi định là sẽ đi ăn chè Cầm bên Đập Đá. Thế nên đã nhanh chóng đạp xe qua đó. Nhưng không may là lúc đấy họ chưa mở quán. Thế nên chúng tôi phải gọi hỏi cô Uyên ở văn phòng hỏi xem có quán chè nào ngon ngon gần đó không. Và chúng tôi nhận được câu trả lời là chè Ông Lạc ở đường Tịnh Tâm. Thế là chúng tôi lê nđường ngay. Vẫn đạp ở đường Nguyễn Sinh Cung, rồi chúng tôi rẽ phải vào đường Tùng Thiện Vương để ăn chè. Chè ở đây không có nhiều loại. Chỉ có chè thập cẩm và chè trái cây nhưng lạ là chè thập cẩm ở đây là nhiều loại đậu chứ không giống 1 số quán chè. Nhưng được cái là chè đậu ở đây rất ngon. Đậu mềm và béo chứ không bị bỡ nát ra. Ăn xong thì chúng tôi check in với cây phượng vàng rồi đi về.
Tôi và chị Candy, cu Tim ở ngoài bến Tòa Khâm còn mẹ với bác Thủy thì đi cất xe đạp và kêu Ngoại đi dạo bờ sông. Chúng tôi đi đến chân cầu Tràng Tiền thì dừng lại và trượt dốc cho thật phê. Cứ như thế, chúng tôi đã đi đến 1 hiệu sách bán sách thanh lý rất rẻ. Chúng tôi mua mấy cuốn như Tony Buổi Sáng và những mẩu truyện ngắn. Rồi thì trời cũng tối nên chúng tôi đi về.

Lúc mà sắp về thì tôi có vào trong khu sách lấy ít nước lọc miễn phí. Nhưng ông chú ngồi gần đó ngay lập tức chạy ra nói là bắt tôi phải ạ mới có nước. Và còn giảng đạo lý nữa chứ. Nói thật tôi không thích nói chuyện với những tên hãm thế này nên tôi cũng chỉ im lặng thôi. Đi thêm 1 đoạn tôi phát hiện có thằng nhóc ăn ổi xong thì vứt luôn bì muối ngoài đường nên tôi đã nhắc nhở. Nhưng nó rất lì lợm và còn bỏ chạy. Cuối cùng tôi túm áo nó và bắt nó phải bỏ rác vào đúng thùng rác.
Chúng tôi mới về thì Ngoại đã bắt ngồi vô ăn cơm, còn chưa kịp làm chi hết. Tôi chỉ ăn ¼ chén cơm và 2 miếng sườn là đủ vì lát nữa chúng tôi còn đi ăn bánh ép cầu hai. Vừa mới ăn xong là chúng tôi lên xe đi dạo chơi và đến Thương Bạc chơi xe drift 3 bánh thật vui. Xong thì lại lên đường đi ăn bánh ép. Ra đến quán thì chúng tôi gọi bác Tuấn ra cùng, cũng có kêu Ngoại nhưng Ngoại không chịu. Chúng tôi mỗi người ăn tối 3 cái coi như là ăn đêm. Rất ngon và vui. Xong thì chúng tôi lại về Ngoại và đi ngủ sớm vì hôm sau tôi sẽ đi Khe Sanh, Hướng Hóa. Hứa hẹn ngày mai sẽ rất vui, tạm biệt!
Ngày 13: Dám sống như cây cà phê ở Núi Rừng Quảng Trị
Hôm nay chúng tôi sẽ đi Khe Sanh, Hướng Hóa. Đó là 1 hành trình rất dài nhưng sẽ khá hay ho. 3 mẹ con tôi dậy ở Ngoại còn ba thì chạy xe máy qua lấy ô tô. Chúng tôi chào mọi người rồi cả nhà vào trong thành đón anh chị Tin Nu. Sau đó chúng tôi chạy thẳng 1 mạch đến Phong Điền thì dừng ăn sáng. Hôm nay chúng tôi sẽ ăn sáng món Bún Bò. Ở đây thì bán bún hơi đắt, 1 tôi như của tôi thì khá nhỏ nhưng lại có giá tận 30k. Nhưng không sao, chúng tôi cũng chỉ cần ăn lót dạ thôi. Vì hôm nay chúng tôi còn nhiều món để trải nghiệm lắm!
Ăn xong thì chúng tôi tiếp tục. Khoảng 10h thì chúng tôi đã lên đến Khe Sanh rồi. Nhưng trời lúc này mưa tầm tã như có bão lớn. Chúng tôi thấy có bảng chỉ đi vào thăm Sân Bay Tà Cơn thì cũng hí hửng bảo là vào làm 1 tấm hình với máy bay rồi đi vì trời mưa to. Nhưng khi thấy trạm soát vé thì chúng tôi liền quay đầu cực gắt. Có 1 người ngồi trong trạm soát vé chuẩn bị thấy xe tôi thì bước ra và cắc là đang nghĩ trong đầu “ Thần Tài đến, Thần Tài đến.”Nhưng lúc thấy xe tôi quay cực gắt thì mặt của họ trông rất thất thần. Còn anh em chúng tôi ngồi trên xe thì cười ha hả.
Rồi chúng tôi tiếp tục được đi trên con đường Trường Sơn nhánh Tây hay còn gọi là Hồ Chí Minh Tây. Con đường này dốc là bẻ cua liên tục khiến tôi có cảm giác như là đang đi tàu lượn siêu tốc. Chúng tôi còn đi đến Đèo Sa Mù rất đẹp. Chúng tôi đi đến chợ Chênh Vênh và mua đồ. Tôi mua mỳ gói omachi với xúc xích và 1 ít rau. Còn ba tôi thì mua thêm 10 ổ bánh mỳ đặc ruột.Đi đến 1 đoạn nữa thì chúng tôi mới tìm lại trang trại café PUN để tham quan. Nhưng không ngờ, vì chúng tôi đi quá nhanh mà đã vụt qua mất. Thế là lại phải hỏi quanh người dân vì ở trên đó không có sóng điện thoại nên chúng tôi không search google map được.

Thế là sau 1 hồi đi ngược lại thì chúng tôi đã đến trang trại café PUN. Chúng tôi lái xe lên thì ông chủ đã đón tiếp 1 cách rất thân thiện. Chú còn trổ tài làm rất nhiều kiểu café cho cả nhà tôi thưởng thức. Đầu tiên chúng tôi được chú làm cho uống thử món café Arabica được trồng nhiều nhất ở vùng này. Chúng tôi uống thử thì thấy rất chua. Thật sự không đắng lắm nhưng rất chua. Mà chú này còn pha theo kiểu phin phễu lót giấy filter. Thấy tôi uống không quen thì chú liền đề nghị cho chúng tôi uống café Arabica với mật ong rừng. Chú còn nói rằng món này uống với sữa đặc sẽ không hề ngon như uống cùng mật ong. Tôi cũng thử và thật sự thấy rằng nó rất vừa. Không đắng và nhờ có mật ong mà nó cũng đỡ chua. Xong thì chú cho chúng tôi thử café Robusta pha đúng cách. Chú đổ café vào phin thường rồi lấy 1 cái ca có vòi nhỏ và rất dài. Chú rót nước sôi từ đó ra phin café. Chú cứ cho nó chảy đều và điều kỳ lạ đã xảy ra. Đó chúng là café đã nở phồng lên như cái bánh bông lan. Theo chú, làm theo cách này sẽ giúp loại café đắng như Robusta cũng giảm bớt độ đắng. Tôi thử thì thấy nó rất đắng. Sau 2 loại café thì tôi rút ra được bài học là Arabica thì rất chua còn Robusta thì rất đắng. Sau đó chú lại pha loại café khác thường được gọi là café mít ( Liberica). Cách pha của nó giống với Robusta nhưng vị nó dễ uống hơn. Liberica là sự trung hòa giữa rất chua của Arabica và rất đắng của Robusta. Và chúng tôi được biết là café ở trang trại này đã được đem đi thi quốc gia và đạt giải nhất. Thấy vậy tôi cũng thấy mừng cho họ. Chúng tôi còn đi xem vườn café cây giống nữa! Mẹ tôi đi toilet mà gặp phải 1 con rắn nữa. Sau 1 lúc lâu ngồi chơi thì chúng tôi tiếp tục di chuyển.

Chúng tôi đi đến khu du lịch cộng đồng Bru Vân Kiều. Ở đấy có rất nhiều homestay. Chúng tôi chỉ ghé xem 1 lát rồi tiếp tục. Ba tôi còn mua được của họ 1 ít ớt vườn và đọt bí, rồi sau đó chúng tôi đi đến thác Chênh Vênh. Chúng tôi quyết định dùng ăn trưa ở đây. Đường vào thác khá xa và hiểm trở. Mà chúng tôi thất vọng ở chỗ là thác rất đục nên chúng tôi không tắm. Chỉ nghỉ 1 lúc rồi chúng tôi bật bếp nấu mỳ tôm. Và đó chính là bữa trưa hôm nay của tôi. Xong thì chúng tôi ngồi chơi bài 1 lúc rồi đi đến chỗ nghỉ. Ba tôi đã đặt phòng ở Bungalow 5 mùa gần đó. Và chiều nay thì mẹ tôi có họp nên phải đến đó sớm.

Đến rồi thì chúng tôi check in và đi dạo quanh khu đó. Theo như ông chủ thì khu này rộng đến 3ha nên tha hồ chơi. Sau khi mẹ tôi họp xong thì chúng tôi đi dạo ở ngoài đường. Lúc đang đi với mẹ thì tôi lại thấy ba đang ngồi ăn trái mít rơi ngoài đường và khen ngon ngon. Rồi chúng tôi tiếp tục. Trên đường tôi và anh Tin còn hái thêm nhiều ổi và cóc. Sau đó chúng tôi về nhà tắm rửa thì mới phát hiện ra cái bồn cầu bị kiến bu đen thui. Mẹ tôi đã xịt rửa rất sạch rồi mới đi ăn tối.
Chúng tôi ăn tối với các món khá đơn giản. Có món thịt nướng cuốn rau, cá kho và trứng rán. Theo ông chủ thì khoảng 7h30 muỗi sẽ đi ngủ hết. Mà tôi thấy đúng như thế thật. Khi lên phòng thì chúng tôi lại phải rửa bồn cầu vì bọn kiến. Tôi còn nghe nhạc 1 lúc mới đi ngủ. Tôi đi ngủ khá sớm để dành sức cho ngày mai. Hôm nay tôi được trải nghiệm café đến các món ăn dân giã. Thật là vui! Hứa hẹn rằng ngày mai cũng sẽ rất vui đối với tôi.
Ngày 14: Thác Tà Puồng “chạm vào giấc mơ của Ba”
Hôm nay tôi dậy ở Bungalow 5 mùa. Hôm qua tôi đi chơi hơi đuối nên tối qua tôi ngủ rất nhiều. Ngủ li bì từ 9h tối đến 7h30 sáng nay. Sau đó thì chúng tôi bắt đầu thu dọn hành lý để check out. Khoảng 8h30 là chúng tôi đi xuống xe lại rồi.

Hôm nay chúng tôi dự định sẽ đi thác Tà Puồng. Nhưng khi hỏi những người xung quanh thì họ đều nói là mưa lớn nên có thể nước rất đục làm chúng tôi hoang mang. Sau khi check out phòng thì chúng tôi đi xuống lại chợ Chênh Vênh để ăn sáng. Chúng tôi thấy có quán cháo bột to và khá sạch sẽ thì dừng lại ăn sáng. Lúc đầu chúng tôi cứ nghĩ cháo bột là bột khuấy lên thành màu trắng giống cháo. Nhưng thật ra cháo bột là món bánh canh cá lóc mà chúng tôi ăn thường ngày. Được cái là tiêu ở đây cũng rất ngon. Nó không quá nồng mà lại rất thơm, thế là sau khi ăn 1 tôi thì tôi và ba share với nhau thêm 1 tô nữa. Rồi thì chúng tôi hỏi người bán là có biết chỗ nào bán khoai ngon không. Vì Ngoại rất thích ăn khoai Khe Sanh. Họ nói biết rất nhiều chỗ thế nên đã gọi cho tất cả những mối đó. Nhưng tiếc là mùa này ở Khe Sanh lại không có khoai ngon. Mà chỉ là những củ khoai bé tí tẹo và rất dở. Thế là chúng tôi tính tiền rồi tiếp tục lên đường. À quên! Chúng tôi còn đi mua thêm đò ăn như trứng, mỳ tôm, xúc xích và bánh mỳ nữa chứ!

Chúng tôi chạy xe liên tục 1 tiếng rưỡi. Trên đường, chúng tôi đi qua đường đèo Sa Mù quanh co, hiểm trở và vào bản Tà Puồng thăm thú. Tôi còn dừng lại trên đỉnh đèo Sa Mù để chụp ảnh, ngắm cảnh. Cuối cùng thì sau 1 khoảng thời gian dài đi xe, chúng tôi cũng đã đến thác Tà Puồng. Chúng tôi ngay lập tức chuẩn bị đồ và lên đường vào thác. Trên con đường và thác rất quanh co và lên xuống liên tục. Chúng tôi đi như vậy liên tục cả 1km. Cuối cùng thì chúng tôi cũng tới. Thác Tà Puồng thật sự quá hùng vĩ. Nó là thác nước tự nhiên đẹp nhất mà tôi biết. Nước có màu xanh biếc. Thác thì cao, nước chảy rì rào. Nó đẹp đến nỗi chúng tôi không còn từ gì để miêu tả cảnh tượng hùng vĩ này. Thế là chúng tôi thuê chòi, sắp xếp đồ ăn ra rồi thay đồ và nhảy xuống nước. Nước thác mát và trong lắm! Nó khiến tôi còn có thể nhìn thấy đáy. Thế là chúng tôi bơi ra giữa thác rồi nằm trên chiếc bè tre để tận hưởng sự thích thú này.

Và cái hay nhất mà tôi muốn kể đó chính là mẹ tôi, 1 người chưa bao giờ thích tắm biển, thác và sông thì nay đã chịu xuống nước để cảm nhận được sự hay ho của thác. Mới đó mà đã gần 2 tiếng trôi qua. Thế là chúng tôi phải ăn trưa. Trưa nay chúng tôi ăn mỳ tôm trứng, bánh mỳ ngọt xúc xích và trứng lòng đào. Sau đó chúng tôi nghỉ ngơi 1 lát rồi thu xếp đồ đạc rời khỏi đây. Lúc rời khỏi tôi thấy rất tiếc vì có thể chúng tôi sẽ không quay lại nữa. Nhưng đúng lúc đó thì nước tù thác bắt đầu dâng lên. Nó cao hơn bàn chân của tôi 1 chút. Sau đó chúng tôi ra xe thay quần áo, xếp đồ đạc lên xe chuẩn bị ra về.

Khi đi về đến đèo Sa Mù thì anh Tin mới phát hiện ra là để quên chiếc quần ở Bungalow 5 mùa. Thế là chúng tôi quanh lại đó lấy quần. Anh Tin đúng là báo! Đang trên đường vào lại Bungalow 5 mùa rất quanh co thì chúng tôi phát hiện ra có chiếc xe tải ngay trước mặt. Ba tôi liền phanh gấp và né tránh. Nếu không thì e là sẽ đam trực diện mất thôi. Sau khi lấy được quần rồi thì chúng tôi lại bon bon về nhà. Trên đường chúng tôi lại thấy những người dân tộc đang bán măng rừng và nhìn con của họ rất tôi nghiệp. Thế là ba tôi mua cho họ hết đám măng rừng và cho họ thêm mấy cái bánh ngọt. Rồi chúng tôi tiếp tục.

Khi xuống đường quốc lộ thì chúng tôi nói chuyện về mấy chiếc xe container. Những chiếc container mà có cái đầu kéo lồi ra và gắn thêm đèn hazard thì chúng tôi gọi là mặt chuột, còn nếu có thêm thùng màu vàng thì chúng tôi lại gọi là chuột vàng. Còn có những chiếc đầu tịt và thấp thì chúng tôi kêu là đầu lùn, còn xe có đầu lồi và thanh ngang thì tôi gọi là mặt ngựa. Và hay nhất là chúng tôi chạy đua với “ anh gấu”. Anh gấu là chiếc xe ben rất dài. Chúng tôi cứ chạy 1 đoạn là anh gấu vượt lên. Có những đoạn chúng tôi chạy 85km mà vẫn không thấy dấu vết của anh gấu. Tưởng chừng đã chạy vào rừng nhưng chỉ 10p sau chúng tôi đã thấy anh gấu ở hướng đi về Huế. Lần này thì chúng tôi vượt lên và anh gấu cũng không còn đua xe nữa! Thế là anh em chúng tôi cười ha hả vì đã thắng.
Sau đó chúng tôi còn ghé vào Quảng Trị thăm nhà ông Năng là bác của ba tôi. Chúng tôi thắp hương rồi hỏi thăm sức khỏe của ông bà. Rồi khi di về chúng tôi còn được bác Lan và ông Năng dúi cho 1 buồng chuối tiêu. Thế là chúng tôi lại tiếp tục. Lên quốc lộ thì cứ 90km/h mà về nhà. Khoảng 40p sau tôi đã có mặt ở nhà Nội. Chúng tôi còn mở tiệc ăn mừng. Rồi tôi cũng mệt quá mà chỉ ăn nhẹ rồi đi ngủ sớm.

Vậy là đã hết hai tuần nghỉ lễ rồi, thời gian trôi nhanh như tên bắn bởi có quá nhiều điều thú vị mỗi ngày. Tuần rồi, tôi học được nhiều câu chuyện về cuộc sống, về cách cư xử và nỗ lực hy sinh. Tôi đã biết đến các vùng đất xa xôi với những câu chuyện đáng kinh ngạc. Còn một tuần nữa cũng không kém phần hấp dẫn, bạn chờ phần 3 nhé.
























