Khát vọng mùa xuân

Những lời chia sẻ, chúc mừng của quý phụ huynh đã thể hiện niềm hạnh phúc với phần trình diễn. Trên hành trình đó, có những tâm huyết, tình thương của Cô mà Ba Mẹ Nguyên Minh thấy cần lan tỏa ở góc nhìn giáo dục chân – thiện – mỹ.

Hôm nay, khi nghe tiếng violon của Nhật Quang kéo lên và các bạn hòa thanh, Ba Tim (Nguyên Minh) thật sự lặng người, xúc động.

“Này mùa xuân ơi đến mau đây về cho thêm xanh lá cây rừng.
Trở về dừng bên suối trong lành nhìn hoa đang hé tưng bừng.

Khát vọng mùa xuân

Những tiết mục sau đó mà Mẹ gửi về, những hình các con vui tươi tự do diễn xuất, là kết quả của cả quá trình Cô Giáo, các con và phụ huynh đồng hành.

“Cây nhà lá vườn mà, vui là được. Hơn nữa mẹ thấy các con tự tập vậy lại vui ít áp lực 🙂; “Vui quá ạ. Vậy là đã có giải rồi ạ. Ko cần chờ giải của trường. Nhìn các bạn cứ hăng say nhảy là đc rồi ạ.”

Cảm ơn Cô đã rất nhiệt tâm tập dợt cho các con! Xịn không thua gì biên đạo chuyên nghiệp Cô ơi! 🥰 Chúc mừng Cô và các con!!! 🎉🎉🎉 Cô và các con giỏi quá! “Cây nhà lá vườn” xịn quá luôn! 😊”

3 tiết mục biểu diễn của lớp 3/1 ở Hội Thi Văn Nghệ Mừng Xuân trường Nguyễn Văn Bá

Tự lực, tự nhiên và tự giác

Một buổi sáng nọ, Mẹ Tim chuyển cho Ba một tin nhắn của Cô Diễm và nói thêm “thương thằng con trai, thì ra cả tối qua cứ mở tủ áo quần, tìm xem bộ áo dài Tết nào còn vừa để mặc”.

Khác với các lớp khác, Cô Diễm của Tim (Nguyên Minh) quyết tâm sẽ tự tập văn nghệ cho các bé mà không thuê biên đạo và càng tiết kiệm chi phí thuê trang phục khi để các con tự mang áo quần của mình trước, kiểm kê rồi bổ sung sau.

“Cô có dặn các bạn thứ 6( ngày mai) bạn nào có đồ Tết đẹp mang lên để cô xem và tổng hợp xem các bạn còn thiếu gì để kịp thời bổ sung cho buổi thi vào ngày 25/1, nhờ các mẹ hỗ trợ cô cho các bạn mang theo ạ.”

Cô Diễm chủ trương tối giản, tập trung vào điều quan trọng hơn.

Bản thân mình luôn dạy các con thực hành lối sống bền vững, biết tiết giảm, biết chú trọng vào giá trị và sự cần thiết thì điều Cô Diễm dạy các con thật quý vô cùng.

Ba nhờ Mẹ nhắn lại với Cô là: “Ba Mẹ rất cảm ơn Cô Diễm đã nhiệt tình vì các con, suy nghĩ tinh gọn, tái sử dụng, mục đích là các bé thấy tự nhiên, thoải mái, có không khí Xuân. Lớp mình không cần thuê vũ đạo hay người luyện tập, mà lan tỏa tinh thần vui Xuân, nhiệt tình tham gia của các con, rất là đáng quý!”

Từ đó, Ba Mẹ rất quan tâm đến việc tham gia, tập luyện văn nghệ mừng Xuân 2024 của Tim.

Tranh thủ tập luyện, mọi lúc mọi nơi.

Tận tâm, cởi mở nhờ hỗ trợ “Kiểu không chuyên nghiệp thì độc, lạ”

Trong quá trình biên đạo, chuẩn bị các tiết mục cho các con, Cô Diễm không ngừng chia sẻ với phụ huynh về các ý định, từ chia nhóm, tiết mục đến trang phục, đạo cụ. Ai có thể hỗ trợ gì, góp ý xây dựng đều có thể tham gia. Chính vì vậy hội thi không còn là cuộc đua giành giải hay là việc riêng ở trường của con, mà là cơ hội để ba mẹ và các con cũng hân hoan làm cho đẹp hơn, tốt hơn, chào mùa xuân mới.

Mỗi phụ huynh có thể thấy lại mình trong những ước mơ, khát vọng, sự vụng về hay hăng say của các con. Mỗi người góp một tay, một ý. Các con cũng cảm thấy được hỗ trợ, mong đợi mà phấn khởi tập luyện cùng cô và các bạn.

“cô đang suy nghĩ thêm đạo cụ hay tiểu tiết gì cho 2 tiết mục để cho bắt mắt mà chưa nghĩ ra gì hay ho, các mẹ nghĩ giúp cô với ạ🤣 để mai các bạn mang vào cô xem thiếu thì cô liên hệ ạ

cô có nghĩ đến giống mẹ nhưng đang muốn thêm phụ kiện gì cho đặc biệt, làm điểm nhấn ý ạ, kiểu như mình ko đc chuyên nghiệp thì phải độc lạ 🤭😁😂. Có thể kết hợp áo dài+ kính râm/ khăn quàng cổ các mẹ thấy sao ạ, kiểu vừa ngầu vừa ngố ngố nhìn dễ thương 😍”

Không chuyên thì độc lạ

Ngày Cô hẹn tổng dợt, mong phụ huynh đưa các bạn đến đầy đủ đúng giờ nhưng cũng thiếu trước, trễ sau khiến Cô không thể ráp đúng đội hình. Một mình Cô tất tả vừa lo beat nhạc, âm thanh, lo nước cho các con uống, lo các con chạy lung tung gây ồn lại bị la. Ba Mẹ nhìn thấy, cảm động và biết ơn vô cùng.

Mãi vẫn chưa ráp được đội hình tổng dợt.

Trong cái tập thể đa dạng mà thống nhất đó, có bạn nhảy rất ăn nhịp, có bạn phong cách tự do, có bạn hát hay, bạn đàn giỏi, mỗi bạn mỗi tính cách, mỗi thể hiện, nên Ba Mẹ cũng có dịp được thấy ai cũng xinh, cũng đẹp như vườn hoa

“Trở về dừng bên suối trong lành nhìn hoa đang hé tưng bừng.
Khao khát mùa xuân yên vui lại đến sẽ thấy muôn hoa đẹp xinh.”

Mỗi bạn sẽ là một nét đẹp riêng và Cô để các bạn “chào Tết” đúng kiểu “không chuyên nhưng độc lạ”.

Tổng dợt lần cuối trước giờ G

Em vẫn yêu Tết, thích mê

Hy vọng những năm sau, Cô Diễm vẫn giữ tinh thần yêu Tết, mê Tết chứ không sợ Tết mệt vì văn nghệ Cô nhé. Vì các con cần Cô, không chỉ là tập văn nghệ, mà còn nhiều điều đáng học hỏi trong cách nghĩ, cách làm và hướng dẫn các con trở thành “công dân toàn cầu“.

Em chào Tết
Tết ơi có biết không là
Em mệt lắm
Mỗi khi Tết đến ghé thăm
Trăm việc khó
Chỉ một tay em phải lo
Nhưng dẫu thế
Em vẫn yêu Tết, thích mê

Em Chào Tết, Lớp 3/1 và Cô Diễm Tổng Đạo Diễn, Biên Đạo, Phục Trang

Xin chúc tất cả Thầy Cô, các bạn học sinh, quý phụ huynh lớp 3/1 và trường Tiểu Học Nguyễn Văn Bá một cái Tết sum vầy, năm mới hạnh phúc.

Tôi là ai?

Câu hỏi đơn giản mà chúng ta sẽ mất cả đời để tìm kiếm câu trả lời? Từ Thức bỏ quê nhà cũng mất cả đời đến động tiên rồi trở về lạc lối, trống rỗng. Nên hành trình cuộc đời rốt cuộc là sự tìm kiếm câu trả lời “tôi là ai, mà còn…?”. Và may mắn cho ai sớm tìm thấy, hay sống tiệm cận với chính mình (mà chắc là cũng có nhiều cái chính mình lắm).

Từ viết ra 3 điều

Năm 2002, ở Festival Huế, có 1 tấm bảng lớn trong Đại Nội, có tên “sức mạnh của ngôn từ”. Mỗi khách có thể lấy 3 tờ giấy note, 3 màu khác nhau, viết và dán vào 3 khu vực của tấm bảng: 3 điều tôi sợ nhất, 3 điều tôi tin nhất, 3 điều tôi muốn làm trong cuộc đời. Đó là lần đầu tiên mình lấy 3 mẫu giấy, đứng riêng ra 1 góc, làm bài tập cuộc đời. Rồi mình “bí mật” dán lên, và yên lặng đọc của các người khác.

Đến trả lời 3 câu hỏi

Năm 2005, mình đánh vật với tiếng Pháp để làm bài tập môn Phát Triển Bản Thân “Developpment Personnel”. Đó là lần đầu tiên mình hiểu về quy luật kết nối của Niềm Tin, Giá Trị và Nỗi Sợ. Phần lớn các giá trị của bản thân sẽ do các niềm tin dẫn lối, nuôi dưỡng, phần lớn các niềm tin có nguồn gốc từ nỗi sợ, chủ yếu được gieo từ thuở ấu thơ. (Biết đâu còn từ tiền kiếp, những hạt giống trong tàng thức).

Từ đó mình trả lời 3 câu hỏi:

1. Tôi là ai? (Nỗi sợ, giá trị, niềm tin)

Dẫn đến

2. Tôi muốn trở thành người thế nào?

3. Tôi muốn làm gì trong cuộc đời?

Trả lời câu thứ 2, giải quyết các mục tiêu cá nhân. Trả lời câu thứ 3, giải quyết các mục tiêu nghề nghiệp.

Con người ta sẽ hạnh phúc khi mục tiêu cá nhân, sự nghiệp hài hoà với nhau và hài hoà với giá trị, niềm tin.

Jeff Bezos, sáng lập Amazon, bảo rằng nêú bạn biết điều này bạn sẽ trở thành triệu phú. Con người lao động, làm giàu vì tìm thấy: Một công việc > Một sự nghiệp > một lời kêu gọi từ trái tim (A job > a career > a true calling)

Nhiều người chỉ cần làm việc để kiếm tiền. Có người sẽ phát triển được sự nghiệp. Nhưng có người may mắn tìm được tiếng gọi, sứ mệnh mình mong muốn theo đuổi. Người Nhật gọi đó là IKIGAI.

Trở lại với bài tập của Tim

Thật vui, khi Tim bắt đầu năm học mới với phần giới thiệu bản thân. Một cách tình cờ, con nêu lên 3 nỗi sợ, đâu đó Ba Mẹ cũng hiểu tại sao. Đâu đó, con tự chọn cho mình nghề nghiệp mong muốn “làm du lịch văn hoá con người” “làm nhà thiết kế tua du lịch”. Chắc đó là nghề duy nhất con biết bây giờ. Con sẽ còn thay đổi nữa, sẽ còn nhiều trải nghiệm và tự khám phá nữa. Nhưng bài tập sớm hôm nay là điều rất tốt vì con luôn cần nhìn nhận và theo dõi bản thân mình, từ sâu bên trong.

Tất tần tật về em

Tâm mình như vượn chuyền cành, thay đổi trong từng sát na. Đầu của mình là cái đài NST nghe nhận diễn dịch không ngừng nghỉ, thế mà người ta còn dạy cho mình đánh thức sự giàu có bằng cách la hét, ám thị, đọc to khẩu hiệu làm giàu cùng nhau.

Không con ạ, chỉ khi con hiểu rõ về mình, rồi hành động đúng, tiến bộ đúng (chánh nghiệp, chánh tinh tấn…) con mới sống một đời “giàu có”.

Bài tập cá nhân của Tim

Ba cảm ơn Con

Hôm nay là một ngày trọng đại, vì đây là một thắng lợi không chỉ của Tom và Tim, của gia đình ta, mà của tất cả học sinh, của giáo viên, của ngành giáo dục và xã hội. Chúng ta kết thúc muộn vì một năm đại dịch, nhưng đây là một năm học đầy Vinh Quang.

Khi màn đêm buông xuống trên thượng nguồn sông Hương, Ba kiểm tra điện thoại trước khi chạy xe về nhà sau một ngày cật lực. “Món quà Tim gửi Ba”, kèm kết quả học tập của con. Đó là cơn gió lành xua tan mọi mệt mỏi. Ba thầm nói “Tom và Tim à, Ba cảm ơn con”.

Hôm nay là một ngày trọng đại của gia đình mình. Ngày Tom và Tim làm lễ tổng kết cuối năm. Trọng đại vì năm ngoái, Ba Con mình chỉ chở nhau đến trường, nhận phần thưởng Cô trao từ bên kia hàng rào. Con đeo khẩu trang kín mít, chỉ hiện lên một đôi mắt đầy tiếc nuối sau một năm học tập mà niềm vui không trọn vẹn. Trọng đại vì hôm nay là một thắng lợi không chỉ của Tom và Tim, của gia đình ta, mà của tất cả học sinh, của giáo viên, của ngành giáo dục và xã hội. Chúng ta kết thúc muộn vì một năm đại dịch, nhưng đây là một năm học đầy Vinh Quang.

Kết thúc năm học trong nuối tiếc vì đại dịch

Ba cảm ơn Con đã tự chủ khi bắt đầu một năm học thật đặc biệt, với việc học trực tuyến. Tom đã cố gắng, ý thức chủ động. Còn với em Tim, “sit nicely” ngồi cho ngay ngắn là điều gì cực kỳ khó khăn. Tim bắt đầu năm học với màn chào hỏi qua màn hình, với bộ đồng phục cũ của Anh. Những giờ học tiếng Anh tích hợp lúc 6-8 giờ tối thật sự là màn tra tấn cho cả con và gia đình mình. Cảm ơn Con đã bền bỉ vượt qua.

Ba cảm ơn Con đã cùng Ba Mẹ dạy dỗ em. Con hiểu điều Ba nhờ “Tom có biết phụ huynh là gì không? Là Cha và Anh đó con, nên con có vai trò rất quan trọng trong hướng dẫn em nên người”. Khi Ba thấy Tom gắt em trong lúc giảng bài, Ba biết đó là tập khí xấu từ Ba, để Ba tự sửa mình.

Mẹ và Tom Tim ngày Tổng Kết

Ba cảm ơn Tim đã tự nỗ lực điều chỉnh để học hành tiến bộ. Buổi học tiếng Anh đầu tiên, con đơ ra như thiểu năng, không tập trung làm Ba xót xa vô cùng. Ba chỉ biết ôm con “Ba thương con nhiều lắm, con cố lên”. Rồi Mẹ tâm tình, Anh hướng dẫn, Tim dần bắt nhịp, học hành chủ động hơn. Khi trở lại lớp học, Tim phấn đấu là người xuất sắc nhất, cô tặng nhiều sticker nhất.

Ngày tháng 3 khi hai Anh Em trở lại trường, cả nhà thở phào nhẹ nhõm. Nhưng niềm vui chẳng tày gang. Lớp có nhiều F0, rồi các con cũng F0. Các con buồn lắm, nhưng hiểu rằng đó là cái đốt cuối cùng để vượt qua. Con đi học lại, được đùa chơi với bạn, được thi đấu bóng rổ mỗi chiều…an vui của con là phúc lộc của Ba Mẹ, để Ba Mẹ yên tâm rũ bùn đứng dậy.

Rồi có ngày Tim tâm sự “Mẹ ơi, con buồn quá. Sao chiều nay con khoe Anh Tom con được nhiều sticker và Cô Khánh tặng con phần thưởng đầu tiên của lớp mà con không thấy Anh Tom biểu hiện gì hết”. May mà Tim nói ra để Ba Mẹ nhắn với Anh Tom “Tom ạ, Ba Mẹ biết con rất chuẩn, luôn học rất tốt, Ba Mẹ yên tâm về con lắm. Nhưng Ba Mẹ rất cần con giúp đỡ để động viên em, khuyến khích cho em cố gắng hơn”.

Tim bắt đầu năm lớp Một với các buổi online

Sáng sáng chiều chiều, Ba cùng hai con đến lớp, đón về. Hai anh em cùng vui, cùng học, cùng động viên nhau. Tom đã nhẹ nhàng hơn trong hướng dẫn, Tim nhìn Anh mà nỗ lực vươn lên. Có những ngày Tom bị các bạn ở trường bắt nạt. Có ngày Tim bị bạn gọi là đồ ngu dốt. Con thấy cô đơn, con viết ngay vào sổ riêng. Ba Mẹ luôn ở bên, cắt nghĩa, con lắng nghe, hiểu và tự tin hơn để nghĩ về bạn bè với sự thấu cảm, từ bi. Ba cảm ơn con đã biết học hỏi, thực hành hóa giải các năng lượng tiêu cực.

Hôm nay, theo thống nhất ở trường nên Tim nhận giấy khen, phần thưởng ở lớp cũng như bao nhiêu bạn khác. Còn Anh Tom được lên sân khấu trung tâm hai lần vì được giải “Trạng Nguyên Tiếng Việt Thành Phố Thủ Đức” và “Trạng Nguyên Toàn Tài giải nhì toàn thành phố Hồ Chí Minh”. Có vẻ như Tim có chút buồn khi chưa được như Anh, nhưng Ba Mẹ động viên và cảm ơn Tim đã có một năm học thật xuất sắc, kiên cường.

Ba cũng nhìn thấy mình trong Tom, khi con nhanh nhẹn đi lên nhận phần thưởng, rồi không nấn ná, hay kéo khẩu trang để chụp ảnh gì. Con đã làm tốt nhất việc của mình. Phần thưởng và động lực của con là vượt qua giới hạn của mình mỗi ngày. Con sẽ học bước đều, không ngừng tiến về phía trước. Tập khí đó nên duy trì con nhé!

Hôm nay Ba lại là sip-pơ, chở phần thưởng, chở niềm vui, chở những thái độ và tiếp nối của Con. Ba cảm ơn con đã cho Ba cơ hội được tự hào, và tin tưởng những nỗ lực đúng đắn, sẽ được đền đáp xứng đáng, dẫu chậm, dẫu khó, dẫu chông gai.

Cảm ơn các Cô chủ nhiệm, Cô bảo mẫu, cả nhà trường đã lo cho các con từng cái ăn, cái ở, cái nóng, cái khát. Các cô đứng quạt cho các con. Các cô khệ nệ bưng từng chồng vở. Một năm thắng lợi cho tất cả chúng ta, xin chúc mừng.

Hai Anh Em đồng hành vui, khỏe đến trường

Tổng kết năm học đặc biệt 2021-2022. Saigon, 25.6.2022

Tuyệt vời giữa yêu thương

Tất cả sẽ rất tuyệt vời khi có yêu thương. Cũng như kỳ nghỉ này vậy, rất giản dị, đơn sơ nhưng vì chia sẻ yêu thương mà rất đáng nhớ và ý nghĩa.

Vậy là kỳ nghỉ lễ đã kết thúc, với Tom Tim đó là một kỳ nghỉ mãn nguyện. Với Ba Mẹ Tom Tim, đấy là sự tuyệt vời giữa yêu thương. Thật vậy đấy!

Tom không dám nói ra nhưng cứ thì thầm “mấy đứa bạn không nhắn tin gì cả, không biết bọn nó đang chơi gì nhỉ, nghe đứa nào cũng đi Phú Quốc, đi nghỉ biển”. Rồi Tom cứ bảo “đi cắm trại đi Ba, Thác Mai cũng được”. Nhưng đi đâu cũng đông, bốn phương tám hướng đều là những nút cổ chai. Đi một lần sợ tới già.

Trốn lễ, xa nơi đông đúc, mình cắm trại ở Nhơn Trạch

May thay, chiều đầu tiên, cả nhà cũng có một chuyến dã ngoại, xem gia vị Việt, khám phá những điều thú vị. Ba chỉ cho Tom những cái hay trong cách làm sự kiện. Hai đứa thoả sức lăn lộn bãi cỏ, chơi đùa, xem pháo hoa…Rồi Tom Tim được chọn những món ăn yêu thích. Trùng hợp là ở sau có tấm bảng “Đừng quên sống cho thật tuyệt vời”. Yeah, lưu lại một tấm ảnh cho buổi tối, giản đơn mà nhiều ý nghĩa nào.

Hôm sau, nhờ nhân duyên và tình thương của các Bác, Tom Tim lại được một chuyến cắm trại không xa nhà mà nhiều trải nghiệm đáng nhớ. Hai Anh Em “Tom Tim FC” đá banh với Cha Con nhà nọ, ghi được 3 bàn nên hỉ hả. Được bơi lội thoả thích, được xem carnival, ảo thuật nhưng nhớ nhất là cùng nhau xử lý chiếc lều ngập lụt giữa đêm mưa tả tơi. Không sao cả, cùng nhau ta sẽ qua, sau cơn mưa trời lại sáng. Đó là một trải nghiệm hết sức tự nhiên.

Giao lưu đá bóng ở khu camping

Trước khi về, Tom Tim được ghé thăm trại ngựa. Tom còn sợ chưa dám học cưỡi, nhưng cậu quan sát rất nhanh và hiểu các giống, loài. Tom cho ngựa ăn, vuốt ve, trò chuyện với ngựa. Ba bảo đó là cách dễ nhất để giao tiếp, ngựa sẽ hiểu con đang quan tâm, thiện chí. Ba cũng chỉ Tom xem cách Chị đang chăm sóc ngựa, thái độ của việc Chị đối với việc đang làm, đáng học hỏi.

Tom và Gaia ở Hippo Farm

Tom đọc 10 quy định cho đối với việc cưỡi ngựa

  1. Always smile – Luôn mỉm cười
  2. Be positive – Hãy tích cực
  3. Help others – Giúp người khác
  4. Be respecful – Hãy tôn trọng

Rồi Tom thốt lên “Điều thứ 10 là quan trọng nhất. LOVE YOUR HORSE. Phải có tình thương thì sẽ làm được tất cả các điều trên”.

Aha Tom, đúng rồi đấy. Con hiểu được điều đấy thì rồi không chỉ con cưỡi được ngựa mà còn làm được rất nhiều việc chu toàn. Bởi vì, tất cả sẽ rất tuyệt vời khi có yêu thương. Cũng như kỳ nghỉ này vậy, rất giản dị, đơn sơ nhưng vì chia sẻ yêu thương mà rất đáng nhớ và ý nghĩa.

Vậy đừng quên sống cho thật tuyệt vời Tom, Tim nhé. Và hãy luôn bắt đầu bằng yêu thương!

Đồng Nai, Biên Hòa 2-3/5/2022

Tom Tim cho ngựa ăn
10 Nguyên Tắc học cưỡi ngựa
Về với thiên nhiên

Tết boomerang, cho và nhận

Tết này còn nhiều niềm vui lắm. Hạnh phúc trong sự chia sẻ và tiếp nối, của nhận, cho, nhận, cho. Chẳng biết ai cho ai nhận, nhưng cứ lễ phép, thành tâm, ai cũng an vui.

“Tony buổi sáng” kể một doanh nhân luôn tỏ ra biết cái này cái kia, đi xe sang, ở nhà lớn, thích chơi “ghốp phừ” nhưng mắt tròn mắt dẹt khi nghe kể giờ Tony chỉ chơi boomerang mà thôi.

TẾT này Tom, Tim cũng học và luyện thêm boomerang.

Chiều Ba Mươi Tết, Tom theo Ba và Ông, Bà, Cô Dì đi một vòng lên núi, thắp nhang cho những nấm mồ cô quạnh, gửi chút hơi ấm ngày xuân. Ghé một ngôi chùa nhỏ nơi một bà cụ neo đơn nằm co ro, chỉ để gửi đến Bà một chiếc phong bì. Đó là lời cảm ơn của một “chàng trai” bên kia bán cầu, giờ đã lãng đãng nhớ quên, nhưng mỗi năm vẫn muốn gửi đến một bà Dì mấy chục năm về trước cho “chàng sinh viên” ăn cơm chịu. Người gửi cũng chẳng còn nhớ để gửi, người nhận cũng không còn biết để nhận, nhưng ước nguyện tiếp nối, biết ơn đó lan tỏa cho bao nhiêu con người tình cờ có mặt trong nghĩa cử này. Một đường bay đẹp! Boomerang.

Đón giao thừa với nhà Ngoại xong. Ba nói Mẹ chuẩn bị 10 chiếc phong bì lì xì. Cả nhà đi một vòng thành nội, Ba chỉ cho Tom Tim những đống rác khắp nơi của những bạn đi chơi giao thừa mà không chịu dọn. Các cô chú lao công sẽ vất vả vô cùng, sẽ trễ giờ về với gia đình, phải làm xong để sáng mai thành phố sạch đẹp. Tất cả tùy duyên. Cả nhà dừng gặp được hai cô đang cặm cụi quét dọn gần 1 giờ sáng. Tim vững vàng cầm phong bao mừng tuổi, chúc sức khỏe bình an đến các Cô. Các Cô cũng chúc lại gia đình. Ba Mẹ vui vô cùng khi Tim tự nghĩ ra các lời chúc, đĩnh đạc lễ phép tiến lại gần. Con đã biết nghĩ, biết khôn lớn chú tâm. Lại một đường bay đẹp nữa! Boomerang.

Mùng một Tết, cả nhà thiệt vui rồi cùng nhau đi dạo đồi Vọng Cảnh. Cả nhà đang chụp ảnh thì gặp một gia đình Hai Vợ Chồng và hai con. Ba Tom đề nghị sẽ chụp cho gia đình vài tấm ảnh đẹp rồi gửi qua zalo. Chiều đó, gửi ảnh cho người không quen, cùng chúc nhau vài câu đầu xuân. Hôm sau thấy gia đình đấy đăng ảnh, vui, đẹp cả nhà có kèm cả lời chúc của nhà mình. Thì ra đấy là đồng nghiệp cũ của Chị, nên mình mới biết được. Một đường bay đẹp nữa. Boomerang!

Tết này còn nhiều niềm vui lắm. Hạnh phúc trong sự chia sẻ và tiếp nối, của nhận, cho, nhận, cho. Chẳng biết ai cho ai nhận, nhưng cứ lễ phép, thành tâm, ai cũng an vui.

Mùng 5 Tết, xuống biển rồi lên tắm thác Kazan ở Nam Đông

Giữ lại mấy tấm ảnh ngày mùng 5 Tết nắng ráo, cả nhà đi từ Biển đến Sông rồi lên Suối Thác. Đó là hành trình của nước, của cuộc đời, tiếp nối.

Đâu đó, cả nhà bình an, hạnh phúc, đấy là một phước lành. Boomerang.

Kẹo mút và hạnh phúc trẻ thơ

Thật vui, vì sau khi nghe giải thích, Tom nói rằng “kẹo này ngon hả Ba, mai con tặng các bạn là các bạn sẽ thích lắm hả Ba, các bạn sẽ thương con nhiều đúng không?”

Ngày mai, 6.1 là sinh nhật Tom tròn 5 tuổi, thế mà Ba lại đi công tác. Mẹ đã chuẩn bị đầy đủ theo yêu cầu của Tom, để Tom có một tiệc sinh nhật ở lớp với Bạn Bè. Năm nay Tom chờ đợi nhiều lắm, Tom muốn có nến tia nè, bánh kem và đặc biệt là 30 cái kẹo Lollipop, hình xoắn ốc bảy sắc cầu vồng. Mẹ đã chạy khắp nơi kiếm tìm mà không có nên đành cầu cứu Ba. Ba nhận lãnh trách nhiệm.

Chiều làm xong, Ba hỏi đồng nghiệp rồi chạy lên tận khu chợ cũ Hàm Nghi, tìm đến cửa hàng bánh kẹo nhập khẩu lớn nhất. Hết hàng. Tiếp tục chạy hết các cửa hàng kẹo. Không có, không biết. Rồi may có người chỉ cho ở Bình Thạnh có thể có cửa hàng bán kẹo Mỹ nhập khẩu “đắt lắm đấy”. Không sao, miễn có là được, nhất định phải có kẹo cho Tom. Lại chạy và chỉ nghĩ tuổi thơ của mình nhiều lần rất muốn “hoành tráng” với bạn bè, mà không được, chưa bao giờ mình có một sinh nhật mà mình là trung tâm và các bạn đến chia vui và nhận quà từ mình. Mình cũng nhớ trong một bộ phim, 1 người cha không tìm được món quà giáng sinh mà con kỳ vọng, Anh định bỏ cuộc, thì người ngồi bên cạnh bảo rằng “xem này, giờ tau làm tội phạm, vì đời tau thất bại hoàn toàn, vì ba tau đã không mua được cho tau món quà mà các bạn tau đều có được” (đó chỉ là phim hài). Tom hẳn đã được chia sẻ niềm vui đó, khi có bạn nào đó sinh nhật và dĩ nhiên Tom đang mơ đến lượt mình để được là người trao tặng niềm vui. Bằng mọi cách, phải kiếm được loại kẹo đó. Và sau nhiều vòng chạy, tìm nhiều cửa hàng nữa, đều hết hàng, cả siêu thị cũng hết, mình đành mua loại kẹo mút tốt nhất, ngon nhất cho Tom.

Thật vui, vì sau khi nghe giải thích, Tom nói rằng “kẹo này ngon hả Ba, mai con tặng các bạn là các bạn sẽ thích lắm hả Ba, các bạn sẽ thương con nhiều đúng không?”.

Mẹ luôn nấu những món con thích

Tối nay Mẹ thật vất vả, vì hối hả sắp xếp để Tom được chụp ảnh đẹp và có một bữa cơm sinh nhật đơn giản nhưng đủ cả nhà mình. Mẹ cũng chạy khắp sắm đầy đủ đạo cụ rồi, để mai Tom có một buổi tiệc đầy màu sắc giữa sự chung vui của bạn bè.

Chúc mừng sinh nhật Tom, tròn 5 tuổi con hãy tiếp tục là cậu bé vui vẻ, mạnh khỏe, được nhiều người thương yêu, là đứa con tình cảm của Ba Mẹ và là người Anh xứng đáng của Tim.

Sinh Nhật Tom. 5/1/2017

Anh Em luôn bên nhau

Chiến thắng không đồng nghĩa thành công

Đối với Ba Mẹ, Tom đã vượt qua chính mình rất nhiều. Con không cần luôn là nhà vô địch, con chỉ cần yêu thích việc mình làm và yêu thích những nỗ lực xứng đáng.

Một hành trình đẹp đã dừng lại, hôm nay Tigers FC Nguyễn Văn Bá (Thủ Đức 2) đã dừng lại ở tứ kết khi derby với người láng giềng TH Phước Bình với sự bổ sung 8 cầu thủ năng khiếu của toàn thành phố Thủ Đức.

Các con chúc mừng đội bạn đã vào vòng trong, cũng là đại diện của TP Thủ Đức có mặt ở bán kết. Các con buồn, khóc, nhưng có quyền ngẩng cao đầu bởi mình không chỉ đối đầu với một trường, mà với đội năng khiếu của toàn quận, tập hợp các cầu thủ hay nhất của các trường khác.

Thầy của các con đã chọn từ chối sự bổ sung, vì đối với Thầy cơ hội cho các con được chơi bóng, được trải nghiệm và học hỏi, được biết mùi thất bại quan trọng hơn nhiều. NVB là đội duy nhất trong giải không có sự bổ sung cầu thủ năng khiếu của trường khác. 12 cầu thủ đều có cơ hội được thi đấu.

Các con bắt đầu mùa giải TP.HCM với sự e ngại, nhưng rốt cuộc đã dành 3 chiến thắng và hòa đội mạnh nhất, để xếp vị trí đầu bảng. Đó là thành tích đáng nể. Nên với Thầy Cô, các Phụ Huynh, đó là một hành trình đẹp và chúng ta đã lựa chọn như vậy để thành công.

Đối với Ba Mẹ, Tom đã vượt qua chính mình rất nhiều. Con không cần luôn là nhà vô địch, con chỉ cần yêu thích việc mình làm và yêu thích những nỗ lực xứng đáng.

Một năm cuối cấp đầy kỷ niệm Tom nhỉ. Hãy cứ vui chơi, hồn nhiên.

11/11/2022 Giải vô địch bóng đá Thành Phố Hồ Chí Minh, cấp tiểu học

Hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười

Hãy giữ tâm bồ đề vững chãi, tập những lời nói chân thành, để khi nhìn một chiếc lá rơi về trời, một mối quan hệ ra đi, ta an nhiên gởi gắm “Hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười, và đức tin ở con người”.

Tối qua Ba vừa đi làm về, Tom khoe “Ba ơi, mai bạn CC hẹn xuống chơi với con lúc 6g20 đó Ba, 6g20”.

Tom phấn khích cả đêm, sáng dậy sớm chạy qua hỏi Ba “Ba ơi, 6g mấy rồi”. “6 giờ con”. Thế là nó tranh thủ rửa mặt, vệ sinh, mặc áo quần đẹp ngồi chờ ở phòng khách. Chuyện lạ.

Đến 7g rưỡi, Ba thấy bạn CC vẫn chưa đến, mới hỏi Tom. Tom có vẻ thất vọng nhưng nói quả quyết rằng “chắc bạn ngủ chưa dậy đó Ba, chứ bạn sẽ không quên mô”. Mẹ hiểu ý, hỏi Tom có muốn lên nhà CC hỏi không? Tom vui vẻ đi lên rồi sau một lúc xô cửa chạy về hí hửng “Bạn ngủ quên Ba ơi, bạn nói 10g sẽ xuống”.

Thế rồi 9g, CC được Mẹ đưa xuống, Tom thật là vui, lấy cái bảng thông minh ra cho bạn vẽ, lấy xe điều khiển, cờ ra chơi với bạn, bạn chưa chơi xong trò này, Tom chuẩn bị trò khác. Có chút xoắn xít, quắn quít và tẻn tò bối rối.

Khi bạn không đến, Tom có một niềm tin chắc chắn “bạn ngủ chưa dậy chứ không quên”. Và để giải tỏa sự nghi ngờ, Tom chọn giải pháp “giao tiếp”, đến nhà CC và mời lại lần nữa.

Khi chúng ta lớn lên với nhiều mối quan hệ và sự kiện hơn, niềm tin vào con người dường như nhỏ lại, bị thách thức, chúng ta khó chấp nhận người khác với sự ngây thơ và rộng lượng như trẻ con. Sự thông cảm ít lại, và ngờ vực tăng thêm, và đôi khi chúng ta không chọn giải pháp đơn giản là “giao tiếp” để cởi bỏ những nghi ngờ đó. Những mối quan hệ ra đi, giận hờn, trách móc tiếp nối.

Chàng trai trong bài hát Last Christmas (Giáng sinh năm trước) đã từng trao trái tim nhầm cho một cô gái để rồi cứ mãi day dứt “once bitten, twice shy” (Chim phải đạn, sợ cành cong).

Niềm tin là động lực, bởi một mối quan hệ mà không có niềm tin thì cũng như chiếc xe hết xăng, sẽ chẳng đi đâu được (ảnh minh họa).

Niềm tin quan trọng đến mức nếu chúng ta không tin vào con người, cuộc sống sẽ trở thành bất khả”

Anton Chekhov

Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải luôn đặt niềm tin vào người khác, và chờ đợi người khác tin chúng ta. Chúng ta cần một niềm tin chủ động, vững chải vào chính mình. Chúng ta phải là “một con chim đậu trên cành cây mà không sợ cành cây gãy, vì nó tin vào đôi cánh của mình”. Phải “tự giác” rồi mới “giác tha”.

Hãy giữ tâm bồ đề vững chãi, tập những lời nói chân thành, để khi nhìn một chiếc lá rơi về trời, một mối quan hệ ra đi, ta an nhiên gởi gắm “Hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười, và đức tin ở con người”.

Saigon, 4/3/2017