Hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười

Hãy giữ tâm bồ đề vững chãi, tập những lời nói chân thành, để khi nhìn một chiếc lá rơi về trời, một mối quan hệ ra đi, ta an nhiên gởi gắm “Hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười, và đức tin ở con người”.

Tối qua Ba vừa đi làm về, Tom khoe “Ba ơi, mai bạn CC hẹn xuống chơi với con lúc 6g20 đó Ba, 6g20”.

Tom phấn khích cả đêm, sáng dậy sớm chạy qua hỏi Ba “Ba ơi, 6g mấy rồi”. “6 giờ con”. Thế là nó tranh thủ rửa mặt, vệ sinh, mặc áo quần đẹp ngồi chờ ở phòng khách. Chuyện lạ.

Đến 7g rưỡi, Ba thấy bạn CC vẫn chưa đến, mới hỏi Tom. Tom có vẻ thất vọng nhưng nói quả quyết rằng “chắc bạn ngủ chưa dậy đó Ba, chứ bạn sẽ không quên mô”. Mẹ hiểu ý, hỏi Tom có muốn lên nhà CC hỏi không? Tom vui vẻ đi lên rồi sau một lúc xô cửa chạy về hí hửng “Bạn ngủ quên Ba ơi, bạn nói 10g sẽ xuống”.

Thế rồi 9g, CC được Mẹ đưa xuống, Tom thật là vui, lấy cái bảng thông minh ra cho bạn vẽ, lấy xe điều khiển, cờ ra chơi với bạn, bạn chưa chơi xong trò này, Tom chuẩn bị trò khác. Có chút xoắn xít, quắn quít và tẻn tò bối rối.

Khi bạn không đến, Tom có một niềm tin chắc chắn “bạn ngủ chưa dậy chứ không quên”. Và để giải tỏa sự nghi ngờ, Tom chọn giải pháp “giao tiếp”, đến nhà CC và mời lại lần nữa.

Khi chúng ta lớn lên với nhiều mối quan hệ và sự kiện hơn, niềm tin vào con người dường như nhỏ lại, bị thách thức, chúng ta khó chấp nhận người khác với sự ngây thơ và rộng lượng như trẻ con. Sự thông cảm ít lại, và ngờ vực tăng thêm, và đôi khi chúng ta không chọn giải pháp đơn giản là “giao tiếp” để cởi bỏ những nghi ngờ đó. Những mối quan hệ ra đi, giận hờn, trách móc tiếp nối.

Chàng trai trong bài hát Last Christmas (Giáng sinh năm trước) đã từng trao trái tim nhầm cho một cô gái để rồi cứ mãi day dứt “once bitten, twice shy” (Chim phải đạn, sợ cành cong).

Niềm tin là động lực, bởi một mối quan hệ mà không có niềm tin thì cũng như chiếc xe hết xăng, sẽ chẳng đi đâu được (ảnh minh họa).

Niềm tin quan trọng đến mức nếu chúng ta không tin vào con người, cuộc sống sẽ trở thành bất khả”

Anton Chekhov

Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải luôn đặt niềm tin vào người khác, và chờ đợi người khác tin chúng ta. Chúng ta cần một niềm tin chủ động, vững chải vào chính mình. Chúng ta phải là “một con chim đậu trên cành cây mà không sợ cành cây gãy, vì nó tin vào đôi cánh của mình”. Phải “tự giác” rồi mới “giác tha”.

Hãy giữ tâm bồ đề vững chãi, tập những lời nói chân thành, để khi nhìn một chiếc lá rơi về trời, một mối quan hệ ra đi, ta an nhiên gởi gắm “Hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười, và đức tin ở con người”.

Saigon, 4/3/2017

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *